Cô Giáo Xinh Đẹp – Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ

Lại 1 tuần nữa sắp qua và các bác đã hòm hèm được gì chưa ạ? Em thì vẫn thế, vẫn oải và mệt. Nhưng ở trong phim, cứ khi những cơn bi kịch kéo đến thì lại có những mảnh cảm xúc xen kẽ làm mình bình tâm lại! Và bộ phim cuộc đời em cũng ko ngoại lệ.
Một số bác trên này vui lòng đọc kỹ hướng dẫn khi “sử dụng” giúp em với nhé:
1. Em còn trẻ và em ko Share partner dưới bất kỳ hình thức và lời mời gọi nào. Mong các bác thông cảm và đừng hỏi.
2. Những cô gái trong câu chuyện của em là người tình, là tình cảm của em, không phải “Rau” và em cũng ko phải nông dân nên các bác đừng gọi họ là “Rau” nghe tội nghiệp họ lắm nhé!
Thôi không lan man nữa, em vào chuyện chính dài thòng lòng chia sẻ giải tỏa cùng các bác đây ạ!
————————————————–
Sài Gòn hôm nay đổ mưa, nặng như tâm trạng của em vậy. 2 ngày nay em căng thẳng về mọi thứ, mọi chuyện. Hôm nay em có lịch hẹn gặp đối tác nhưng bị cancel phút chót nên em quyết định lang thang tự thưởng cho mình một ngày nghỉ. Em ghé quán quen, ngồi một góc quen với tách cafe đen nóng ngắm trời đổ mưa, việc mà em cực thích làm mỗi lần thấy trời mưa. Nếu không phải vướng cái túi xách và bộ suit chắc chắn em sẽ chạy ra ngoài kia mà tắm mưa như một vài lần vẫn làm 

ảnh sex

😀
– Anh ko đi làm à mà ngồi đây thế này? – Em giật mình quay sang trong khi đang mơ màng với cơn mưa và bản nhạc On Rainy Days mà quán đang mở.
– Ơ em! Sao em lại ở đây? Hôm nay anh hơi mệt nên xin off. Nay em ko đi làm à? – Em nhìn em ấy bất ngờ, là cô giáo đáng yêu với chiếc răng khểnh và nụ cười toả nắng. Đây là quán quen của em và em ấy mỗi khi hẹn nhau cafe nhưng lần này thì ko hẹn mà gặp. Là 2 đứa có duyên gặp mặt thật rồi. Kể cũng lạ, ở cái khu San Fancis Long này có 7749 quán cafe mà sao lại có sự trùng hợp đến vui vẻ thế này!
– Hôm nay em cũng nghỉ, em hẹn bạn cafe ở đây! – Lại nhoẻn cười.
– Bạn trai hay gái thế? – Tôi tò mò ngó nghiêng.
– Là con gái, tụi em đang tính hợp tác làm một vài việc thôi. Anh ko phải ngó đâu, bạn ý về rồi, tụi em ngồi trong kia từ sớm, lúc định bước xuống về thì em thấy chỗ góc quen có bóng dáng cũng quen nên bảo bạn ý về trước rồi, em còn tưởng nhầm người. Nhưng may quá 

ảnh sex

😀
– May vì điều gì? Ko nhận nhầm người hay vì được gặp anh ở đây tình cờ thế?
– Cả 2. Em khá bất ngờ vì em cũng hay ghé đây mà có bao giờ gặp anh đâu.
– Thì có phải lúc nào anh cũng có thời gian thế này đâu 

ảnh sex

😀 Mình ko hẹn mà gặp thế này thì có duyên quá nè.
– Vâng, có duyên lắm, nhưng mà sao anh ko chủ động nhắn tin cho em bao giờ hết vậy hả? Đừng nói với em anh yêu cô nào rồi nhé!
– Ờ, nếu mà vậy thì giờ này em đã ko thấy anh ngồi đây 1 mình rồi! Tại anh bữa nay anh việc này kia, áp lực nên ko muốn ảnh hưởng đến ai thôi!
– Anh ốm đi rồi thì phải. Nhìn anh mệt mỏi quá. Kiểu này hôm qua lại thức khuya nè.
– Ừa. Ai cũng nói vậy và thật ko may đó lại là sự thật cô giáo ạ! Có lòng thì ru anh ngủ đi.
– Hừm. Anh cứ như vậy. Nhăn nhở quá! – Em ấy đánh nhẹ vào cánh tay em. Gục vào vai dụi dụi rồi nhìn nhau như hiểu ý. Ngồi thêm một chút trời bớt mưa, 2 đứa rời quán. Điểm đến vẫn là căn phòng ấm quen thuộc như những lần 2 đứa hẹn hò. Vừa bước vào phòng em ấy ôm chặt lấy em mà hôn như muốn nuốt chửng em vậy!
– Á, đau anh! – Em ấy bất ngờ cắn môi em. Đau điếng.
– Cho chừa cái tội dám bỏ lơ em. Anh có biết là em nhớ anh lắm ko? Em biết anh bận công việc nhưng nếu như có thời gian như hôm nay sao anh ko gọi cho em? Nếu như em không tình cờ gặp anh thì anh vẫn sẽ bỏ lơ em đến bao giờ? Thậm chí hôm trước em nhắn tin cho anh nói muốn gặp mà anh còn ko trả lời. Tại sao anh lại tệ với em vậy? Em ko đẹp sao? Em có gì ko tốt à? Nhưng…sao em lại vẫn thích anh vậy!
Em đứng hình câm nín luôn. Vụ này ngoài kịch bản em định liệu, em cứ nghĩ một cô gái xinh đẹp mà ko có 1 thằng tẻ nhạt như em bên cạnh thì “Vắng mợ chợ vẫn đông” chứ sao mà lại đứng trước mặt em mà nói những lời này. Chưa có ai nói với em điều đó. Em đang rối ko biết phải làm sao thì em ấy sà vào lòng em:
– Hãy dành cho em những thứ mà một cô gái đáng nhận được từ anh. Có được không?
– Thường thì nếu ai đó hỏi anh như vậy, anh sẽ khuyên người ta là “Bỏ thằng đó đi”. Anh nghĩ nếu anh tệ như vậy thì đâu đáng được em để tâm thế chứ!
– Em cũng ko biết tại sao với anh em lại như vậy, thật đấy. Rất nhiều người theo đuổi em, điều kiện của người ta tốt hơn anh rất nhiều và quan trọng hơn là người ta luôn dành thời gian cho em còn anh thì ko. Nhưng em ko biết sao em lại nặng lòng với anh như vậy.
– Anh nghĩ xa nhưng anh ko tính xa, nếu việc gặp nhau mà làm nhau khó chịu thì tốt nhất mình ko nên gặp, cũng như việc dành tình cảm cho nhau. Anh vẫn nghĩ mình cứ để mọi chuyện tự nhiên em ạ! Chỉ là khi có gặp nhau, hãy hết mình, hãy chỉ có nhau. Chứ việc phải trói buộc ai đó hay ai đó trói buộc anh là điều anh chưa muốn!
– Anh là 1 thằng khốn!
Em ấy buông một câu phũ hết sức phũ với em rồi giật phăng cái dây lưng mò tay vào trong quần em nắm thằng nhỏ như muốn bóp nghẹn nó, rồi kéo quần ra ngoạm lấy nó một cách thô bạo. Em ấy trườn lên hôn lại chỗ môi vừa cắn em thì thầm “Em yêu anh!”.
Sau tất cả thì mọi thứ vẫn trở về với vẻ nguyên trạng của nó, em vẫn là em, vẫn đẹp xinh, còn anh thì vẫn sẽ cứ lơ mơ với những thứ hỗn độn anh đang tìm kiếm. Nhưng có một điều anh chắc chắn, là anh cũng rất thích em, nhưng thích và yêu là 2 khái niệm hoàn toàn khác. Anh cần tập trung cho điều anh xác định trong tương lai, vì thế hãy cứ là của nhau khi có thể, đừng gượng ép, đừng rang buộc, hãy cứ để tự nhiên em nhé!
————————————-
Mong các bác thứ lỗi vì em lại kể chuyện dài dòng cho các bác đọc mỏi mắt, không phải vì em thích kể dài, khoe tình trường hay muốn thoại cho cảm thán, mà vì em muốn ghi nhớ thật rõ những gì mà những người trải qua cuộc đời em để lại, nói lại và dành cho em, lại thêm một cô gái nữa làm em có những dòng suy nghĩ khó xử trong khi em không nghĩ chuyện lại đi xa như thế. Khi thanh xuân chẳng thắm lại 2 lần, em sẽ ghi nhớ những nét thanh xuân đã đi qua cuộc đời em một cách đẹp nhất, đúng nghĩa nhất. Em đưa lên đây vì nó đúng sở thị nét thanh xuân pha lẫn cảm xúc thể xác, những tấm hình nóng bỏng vừa là quà vừa là ký ức của em để em, các bác cũng như diễn đàn lưu giữ cho nhau. Bác nào có phật ý khó chịu thì vui lòng lặng lẽ đi ra chứ đừng buông lời cay đắng với em nhé!
Chúc các bác sức khỏe, công tác tốt <3

3 bình luận

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.